Dòng suối cạn khô rồi nước mắt cũng cạn khô. Con dao phát vẹt mòn rừng chẳng còn cây nữa Đất bạc phếch cằn khô trong ngọn lửa Người vùng cao lại lầm lũi ra đi
Đi về đâu ở xa tít trời kia Chiều bảng lảng xầm xì màu thổ cẩm Con ngựa gầy nặng nề cất bước Đuổi rừng đi xa kéo đói nghèo về
Rồi một ngày làng bản tưởng giấc mơ Dòng nước ngọt ào ào tung bọt trắng Điện lung linh như sao trời lấp lánh Rừng non tơ vi vút gió thông reo
Ôi vùng cao gian khổ và ước mong Những người con của núi rừng mộc mạc Đâu chỉ phồn hoa mới giàu lòng thương mến Trái tim này xin trọn vẹn với Lào Cai.